Nhắc đến chiến tranh Việt Nam, người ta không thể nào không nhắc tới những trận chiến long trời lở đất, đẫm máu đôi bên, như trận Quảng Trị, Kon Tum, Hạ Lào…
An Lộc cũng là một trong những trận đánh với mức độ quy mô to lớn nhất…
Từ mùa hè đỏ lửa 1972 tới nay 2019 là 47 năm rồi, Thị xã An Lộc ngày nay đã sầm uất, hầu như không còn vết tích chiến tranh nhưng âm vang của nó thì vẫn còn TRONG LỊCH SỬ.

Với tinh thần muốn cho thế hệ sau biết thêm về lịch sử, xin giới thiệu bài viết:

Nhớ Về An Lộc của tác giả Đại úy LĐ 81 Nguyễn Sơn.

Rất tiếc, chúng tôi chỉ biết thực hiện là Kiều Loan và Đoàn Trọng Hiếu nên KHÔNG BIẾT CHÍNH XÁC AI LÀ NGƯỜI ĐỌC tác phẩm này.

Giọng đọc của anh quá truyền cảm, tha thiết, ngậm ngùi, đau thương, trầm ấm. Giọng anh như rót vào tai thật ngọt ngào dù là tác phẩm nói về chiến tranh. Thành thật xin lỗi.

Lời mở đầu tác phẩm:
Cho đến nay, đã hơn ba tháng tôi sống nơi đây mà vẫn chưa quen được với giờ giấc và thời-tiết. Đã đành đang Đông nên mặt trời thường “đi ngủ sớm”. Nhưng trong người tôi vẫn thường bị xây xẩm hoặc bị ảo-giác về giờ-giấc. Có khi đang trưa mà tôi cứ ngỡ là nửa đêm. Nên thường nhìn đồng-hồ là vậy.

Bây giờ đã hơn 1 giờ. Tôi biết chắc điều này vì ngoài trời mờ ảo với ánh đèn nhiều màu của thành-phố. Tuyết đang rơi thì phải. Hơn một tiếng đồng-hồ trước đây tôi đã thức giấc trong tiếng chuông điện-thoại. Người đã gọi, tôi không quen hay đúng hơn là tôi không nhớ. Anh đã nhắc nhiều đến Biệt Cách Dù trong đó có cả chị. Sau đó tôi đã không ngủ được. Tâm trí cứ vẫn-vơ nghĩ đến chuyện cũ An-Lộc năm xưa, đưa tôi vào ảo-giác chiêm-bao, trong mê tỉnh thực mộng…

Tôi đã quên tôi trong hiện-hữu lạnh lẽo giá băng, trong thực tại tha-hương kiếm sống… tôi nhớ thật nhiều đến một mùa hè rực-rỡ, trong lửa đỏ Bình-Long, đến chị.

Đoạn đường không xa để đi qua thị-xã nhỏ bé này, để đến đồi Đồng-Long cùng với thời-gian không dài trong thế-kỷ 20. nhưng chúng tôi đã đi không tới trong một sớm một chiều, một ngày một đêm. Bởi thời-gian không tính bằng phút, bằng giây mà nó đã định bằng âm-vang đạn nổ, bằng hàng vạn lượt pháo bắn vào thành-phố này.
Con đuờng chúng tôi đi tới, không đo bằng gang tấc mà bằng từng giọt mồ hôi và nước mắt của người lính và gia-đình. Con đường bằng máu trơn trợt trong điêu tàn khi lên khi xuống như bể khổ trầm-luân… Đồi Đồng-Long như ảo-giác ốc-đảo trong sa-mạc, khi trước mắt khi xa xăm, lúc chờn-vờn lung-linh trong bão lửa, lúc biến mất trong sương mù nhuộm khói…An-Lộc chìm ngập trong tiếng nổ và lửa cháy suốt 60 ngày như đêm bạo chúa Neron đốt thành-trì, đốt cư-dân để tìm hứng thơ… ——————-

Trong quá trình làm video để giới thiệu tác phẩm này, không thể tránh khỏi sai sót kể cả về mặt bản quyền.

Vì thế nếu cần liên lạc xin vui lòng email về

trungnguyentz09@gmail.com

Chân thành cảm ơn

Nguồn: https://canhosafira.com.vn

Xem thêm bài viết khác: https://canhosafira.com.vn/bat-dong-san